Tôi Muốn Ăn Tụy Của Cậu - Không có duyên số hay định mệnh . Chúng ta gặp nhau, ở bên nhau là do sự lựa chọn của mỗi người!

Nếu nói về phong cách và hình ảnh thì Tôi Muốn Ăn Tụy Của Cậu - Let Me Eat Your Pancreas’ chẳng khác gì những bộ anime đi trước. Vẫn là sự nhẹ nhàng, câu chuyện chỉ xoay quanh chưa đến 5 nhân vật, bối cảnh thì từ nhà tới trường, rồi lại từ trường về nhà cùng nét vẽ đặc trưng.

Nhưng…

Đó mới chính là cách mà điện ảnh Nhật Bản để lại dấu ấn. Người ta phải đặt ra câu hỏi rằng liệu có điều gì khiến cho những câu chuyện tưởng như lối mòn, thiếu kịch tính khi xem xong sẽ để lại nhiều suy ngẫm tới vậy!

Một câu chuyện cùng với những khái niệm hết sức giản đơn nhưng liệu ai có thể định nghĩa được: như thế nào là yêu, là sống? Haruki và Sakura đã bắt đầu như vậy...

Trong mọi mối quan hệ, nếu chúng ta sợ chia ly thì có lẽ ngay từ đầu đừng nên thân thiết làm gì

Sakura - cô học sinh cấp ba đang mang trong mình căn bệnh về tụy. Haruki - người luôn khép mình, không giao lưu với bất kỳ ai trong lớp. Hai người họ đã gặp nhau và từ đó, những bí mật của họ đã bắt đầu.

Ngay từ những phút đầu tiên, tôi đã lập tức phải giật mình bởi câu thoại: “Nếu chúng ta sợ chia ly thì có lẽ ngay từ đầu đừng nên thân thiết làm gì”. Đó là lời trong một cuốn tiểu thuyết kinh điển - ‘Hoàng tử bé’. Cuốn sách như lời thủ thỉ rất đỗi nhẹ nhàng về sự trưởng thành, tình yêu và cuộc sống cũng chính là món quà đầu tiên mà Sakura tặng Haruki.

Quả thực, ai mà không sợ chia ly, dù là trong bất cứ mối quan hệ nào đi chăng nữa?! Ai nói rằng những người sống tốt sau khi xa nhau là mạnh mẽ? Tôi thì nghĩ rằng những ai dám dành tình cảm trọn vẹn cho người khác, dám bắt đầu một mối quan hệ mới là người can đảm nhất!

Chưa biết nam chính và nữ chính yêu nhau tới mức nào. Nhưng cớ sao phải lại nhắc đến chia ly ngay từ những giây phút đầu tiên vậy? Phải chăng, đây cũng chính là trang mở đầu cho câu chuyện đầy biến động giữa hai người…

Không có gì gọi là duyên số, là định mệnh. Chúng ta gặp nhau, ở bên nhau là do sự lựa chọn của mỗi người.

Người ta thường hay nhắc tới cái duyên, cái gọi là định mệnh. Ở bên nhau vui vẻ, dài lâu thì gọi là có duyên, tốt số. Cãi vã, chia ly lại đổ tại hết duyên. Nhưng với cô nữ sinh trung học Sakura, không mối quan hệ nào mang chữ “định mệnh” hay “duyên số” cả!

Khi Haruki - cậu chàng lầm lỳ, chẳng bao giờ muốn giao lưu với ai, luôn cô lập nơi góc lớp lần đầu biết được bí mật động trời của cô bạn cùng lớp - người mà Haruki đã từng nói: “Mối quan hệ của tôi và Yamauchi Sakura chỉ là bạn cùng lớp mà tôi còn chẳng muốn nói chuyện cùng. Nhưng tại sao ai cũng yêu quý cô ấy?” rồi vì cớ gì mà họ gắn kết tới kỳ lạ như vậy?

Đã bao giờ chúng ta tự hỏi, vì sao chúng ta sinh ra? Tại sao chúng ta đang có mặt tại đây? Đang làm công việc này? Lý do gì một người nào đó bỗng dưng xuất hiện trong cuộc đời ta?

Cô bé mắc căn bệnh về tụy, đang sống những câu tươi đẹp nhất cuối đời đã trả lời tất cả: “Chúng ta và cả mọi người nữa, đi được đến ngày hôm nay đều là do bản thân mỗi người đã tự đưa ra lựa chọn. Chỉ là lựa chọn của cậu và mình giống nhau nên gặp nhau và chúng ta gặp chính là do mong muốn của bản thân!”

Phải rồi! Bất kể vui buồn hay cãi vã. Có chăng nên tìm cách giải quyết từ chính bản thân mình bởi cái sự lựa chọn rắc rối đó hơn là than oán, đổ tại không? Chúng ta yêu nhau vì ta chọn người đó để gắn bó giữa muôn vàn lựa chọn. Chúng ta xa nhau cũng do ta chọn đi theo con đường khác giữa muôn vàn lý do, kỷ niệm.

Tôi Muốn Ăn Tụy Của Cậu không chỉ đơn thuần là một bộ phim về tình cảm đôi lứa. Đằng sau sự trong trẻo ấy là một sức sống mãnh liệt, là những con người phải cứng rắn, can đảm tới mức nào khi ngày ngày nhìn một cô bé chưa qua tuổi 18 có thể chết bất cứ lúc nào. Cô bé ấy vẫn luôn tươi cười, vẫn luôn là Sakura mà cả lớp luôn yêu quý. Cô bé ấy khiến tôi giận đạo diễn vì sao lại để họ vui vẻ đến mức như chẳng thể chia ly, vậy mà cái kết đến nhanh bất ngờ...

Hoa anh đào nở trong trong sự mong chờ và ra đi cùng những tiếc nuối. Cũng giống như cách mà Yamauchi Sakura sống vậy…

Đến cuối phim rồi, có lẽ không chỉ tôi mà chính tất cả những người đang sống cùng cô bé Sakura đều đã nhầm… Khi ấy, Haruki chỉ biết tự trách mình: “Tôi đã quá ngây thơ khi tin rằng cô ấy có thể sống trọn vẹn những ngày cuối cuộc đời. Ngày mai như thế nào, không ai biết được. Vậy nên, bây giờ, mỗi ngày trôi qua, mỗi một khoảnh khắc tôi đều vô cùng trân trọng”.

Liệu Haruki có nhớ khi anh hỏi Sakura - người đang mang căn bệnh hiểm nghèo rằng rốt cuộc đối với cô, sống nghĩa là gì? Cô bé đã trả lời thản nhiên, đơn giản đến thế nào không?

Có người nói Tôi Muốn Ăn Tụy Cậu mang đậm chất tiểu thuyết, nhưng kém thành công mảng điện ảnh. Nhưng tôi thì nghĩ khác. Thật khó có cơ hội cho người xem nghiền ngẫm những câu thoại không chút sáo rỗng, cùng mạch phim cực kỳ logic, nhưng logic một cách nhẹ nhàng và kín đáo đầy kín đáo.

Chuyện tình học trò giữa một anh chàng lầm lỳ và một cô bé được mọi người quý mến đã chẳng còn gì xa lạ, đặc biệt trong điện ảnh Nhật Bản! Nhưng tôi lại tìm được một bí mật giữa hai người thế này. Haruki đã soạn một tin nhắn rất dài, rằng anh mong muốn được sống có ý nghĩa như Sakura. Rồi sự ngượng ngùng vốn có đã ngăn anh nhấn nút gửi mà chẳng hề biết, đó là cơ hội cuối cùng anh có thể thổ lộ với Sakura.

Sakura thì khác, cô bé như chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết của mình, dù cô sẽ rời xa theo cách nào đi chăng nữa. Sakura đã sắp xếp trước tất cả, làm thế nào để Haruki tới đám tang của mình, Haruki sẽ nhận lấy cuốn sổ ra sao, cô sẽ cần phải viết những gì trong cuốn sổ đó. Và quan trọng là cả “kho báu” bí mật mà cô chuẩn bị sẵn để lấp đầy khoảng trống cho những người ở lại…

Vậy, biết đến bao giờ ta mới tự định nghĩa được, rốt cuộc sống là gì? Yêu sẽ ra sao?

Bài viết liên quan trên HayTv