Thiên hạ ngũ tuyệt kỳ 3: Lâm Triều Anh vì tình không màng luận kiếm, Trùng Dương một đời không thua kém ai?

Tin Tức
Danh hiệu đệ nhất thì đã thuộc về Trùng Dương sư tổ, nhưng có mấy người biết rằng nếu Lâm Triều Anh cao hứng tới Hoa Sơn, cục diện chắc chắn sẽ khác.

Nhất đẳng cao thủ

Tạm thời gác qua Cầu Thiên Xích, vì đơn giản Cầu Thiên Xích xét về võ công chưa bao giờ vượt qua tứ tuyệt, xét về nghĩa khí chẳng bằng Thất Công, âm hiểm lại không nổi một góc Tây Độc. Đơn giản, Kim lão gia đã xác nhận, nếu Cầu Thiên Xích tham gia Hoa Sơn thì cũng chỉ là một trở ngại nhỏ mà sẽ sớm bị những đại cao thủ còn lại tiêu diệt nhanh chóng.

Còn với Lâm Triều Anh, thượng nữ, chủ nhân Cổ Mộ thì lại khác. Võ công của bà quả thực đem so với tứ tuyệt thì đã trên một bậc, còn so với Vương Trùng Dương lại là khắc tinh tuyệt đối. Vậy nên, bức màn bí ẩn và thực tại không xảy ra này Kim Dung đã cho lui về làm ngoại truyện riêng, thể hiện trong phiên bản Tân Thần điêu đại hiệp 2014.

Với chủ trương Nam nhân cái thế, chí lớn như trời, vậy nên những nhân vật nữ dù võ công trác tuyệt, đứng riêng một góc thiên hạ như A Thanh một trong ngũ tông sư, Chỉ Nhược, Cầu Thiên Nhận… đều chỉ được nhắc đến dù vẫn biết võ công của họ chẳng thua kém bất cứ nam nhân nào. Thậm chí cả khát vọng, khí chất có phần trên phân.

Lâm Triều Anh cũng vậy, được miêu tả là một nữ tử lạnh như băng với võ công trác tuyệt, tâm lý vững vàng đồng thời mang một tâm hồn khảng khái. Nàng và Vương Trùng Dương vốn dĩ có thể xem là một cặp trời sinh.

Sư tổ phái Toàn Chân do chống Kim thất bại, phẫn chí tới núi Chung nam lập gia lập phái thu nhận đệ tử. Do quy định của người xuất gia theo đạo, nên ông quyết từ bỏ thể thái hồng trần, quyết tâm tu luyện. Vậy là thề non hẹn bể chẳng bằng trí lớn nam nhân, Lâm Triều Anh tổ sư bà bà đã vì bị cự tuyệt mà trong một đêm đầu bạc như tuyết đỉnh Chung Nam sơn.

Nhưng bên ngoài thì tỏ vẻ phẫn uất vì người bội bạc, thực chất lại âm thầm dựng mộ cổ sau chân núi, dụng ý rằng dù người có bội ta nhưng ta vẫn thủy chung giữ tẹn lời hứa “vẫn mãi dõi theo sau lưng chàng” (vị trí địa lý của Cổ Mộ nằm ngay sau Toàn Chân giáo, bao quát được Toàn Chân).

Chi tiết này cũng thể hiện ý chí kiên định, khảng khái và hào hùng của một bậc nữ nhi dù không được trực tiếp thừa nhận trong loạt tiểu thuyết.

Võ công của Lâm Triều Anh đương nhiên trên tầm tứ tuyệt. Với Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp của mình, Lâm Triều Anh hoàn toàn có thể đả bại được võ công Toàn Chân giáo tâm đắc của Vương Trùng Dương.

Kim lão gia đã xác nhận rằng, nếu thực sự Lâm Triều Anh đại giá tới Hoa Sơn vì tình nhi nữ chưa thành với sư tổ, rất có thể giáo chủ Toàn Chân đã có một phen thất kinh và Ngũ Tuyệt cùng phương vị của nó sẽ phải sắp xếp lại đôi chút.

Tuy nhiên, thực tế vì lý do nào đó rất có thể là không quan tâm đến hư danh mà chỉ vì tình yêu, cũng chẳng quan tâm cái gọi là Cửu Âm Chân Kinh gì đó nên Lâm Triều Anh đã không tới luận kiếm làm gì. Vương Trùng Dương sau đó dùng Tiên Thiên Công xưng danh đệ nhất, đoạt được Cửu Âm.

Ngọc Nữ Tâm Kinh và Toàn Chân kiếm pháp

Ngọc Nữ Tâm Kinh và Ngọc Nữ Tố Tâm kiếm pháp là hai môn võ công đắc ý của Cổ Mộ chủ nhân Lâm Triều Anh, đặc biệt đây là thứ duy nhất trong thiên hạ có thể khắc chế hoàn toàn Toàn Chân kiếm pháp một đời của Vương Trùng Dương.

Dù cho có cả Tiên Thiên Công hộ thể, đối mặt với Ngọc Nữ Tố Tâm kiếm pháp thì Trùng Dương sư tổ cũng phải chật vật chiến đấu. Hơn nữa vì có tình cảm với ông nên Lâm Triều Anh chưa bao giờ xử ra toàn bộ thực lực.

Sau đó, biết được võ công của mình chẳng cách nào đánh lại Lâm Triều Anh, Vương Trùng Dương dù không có chủ đích đã tham cứu Cửu Âm Chân Kinh mới có thể tìm ra cách phá giải. Sau lần tái đấu để quyết định đường đi của cả hai người, Lâm Triều Anh thua cuộc thề sẽ đóng cửa mộ, mãi mãi ở bên trong.

Vương Trùng Dương sau khi đánh bại Lâm Triều Anh cũng khắc một phần Cửu Âm trên vách đá trong hầm Cổ Mộ và đề thơ rằng “Trùng Dương một đời, Không thua kém ai”

Vậy là chẳng phải, dù nói rằng không quan tâm, dù cho rằng không cần thiết, Vương Trùng Dương vẫn còn đau đáu vẫn còn hơn thua với nữ nhân của mình. Danh hiệu đệ nhất có thể chẳng cần, nhưng tuyệt không muốn thua kém ai. Dù nói vậy nhưng suy cho cùng, chính ông chẳng phải đã thừa nhận mình kém phân hơn Triều Anh rồi sao!

Cầu Thiên Nhận, Thiết Chưởng chịu thua Nhất Chỉ, Oai hùm sợ bóng Thần Long

Cầu Thiên Nhận, bang chủ Thiết Chưởng bang ngoại hiệu Thiết Chưởng Thủy Thượng phiêu.

Là một nhân vật gian xảo, tiểu nhân bậc nhất chỉ sau Âu Dương Khắc. Gã mang một thân công phu trác tuyệt với võ học sở đắc Thiết Chưởng, có thể đả thương gây ra nội công kích khiến đối phương mất đi công lực và chết dần.

Hoàng Dung chính là một trong những người may mắn thoát chết bởi được Nhất Đăng đại sư cứu chữa. Tuy nhiên ông cũng phải mất 10 năm để phục hồi lại công lực. Vậy mới thấy Thiết chưởng oai lực thế nào.

Tuy nhiên, dù võ công cao nhưng y chẳng dám bén mảng tới Hoa Sơn luận kiếm, bởi vì là kẻ tiểu nhân nên hắn rất sợ oai của Bắc Cái Hồng Thất Công, Hoàng Dược Sư ma mị lẫn sợ Nam Đế trả thù.

Hơn nữa, Thiết Chưởng tuy lợi hại nhưng lại bị Nhất Dương Chỉ khắc chế ở tầm xa. Vậy nên nếu nói Cầu Thiên Nhận về võ học chẳng qua nổi Nam Đế, về bản tính lại sợ Thất Công. Chẳng được vẹn toàn thì tới Hoa Sơn làm gì, danh đệ nhất hắn chẳng cần, đã làm bang chủ một Bang, giàu sang phú quý, uy võ một cõi chẳng hơn sao. Vậy nên dù vẫn ham danh đệ nhất, nhưng Cầu Thiên Nhận cũng chẳng cần tới Hoa Sơn làm gì.

Bài viết liên quan trên HayTv