313 Bài viết
18 Theo dõi
Điểm cộng đồng haytv
85%85%

"The Fault in Our Stars" – Khi cuộc sống là chiến đấu, và tình yêu là kết quả.

Tin Tức
09:12 - 21.04.2018
Bộ phim tiêu biểu minh chứng cho chân lý muốn có tình yêu, chúng ta đều phải đấu tranh

Một câu chuyện kì lạ, đó là những gì cảm nhận của tôi khi mới vào xem: Hazel – cô bạn lập dị mắc chứng bệnh lạ về hô hấp, kè kè bên mình cái bình khí oxy để lúc nào cũng có thể được thở; Gus – anh chàng tưng tửng được các bác sĩ chuẩn đoán đến 85 phần trăm là thoát khỏi ung thư, nhưng cũng không tránh khỏi hệ lụy là mất một chân.

Họ đến với nhau tình cờ và tự nhiên, trước hết là những con người cùng chung số phận nghiệt ngã là phải chiến đấu với bệnh tật, rồi sau đó bạn bè đồng cảm. Lúc cuối, khi mọi cảm xúc, mọi nỗi niềm trong họ đã lên tới đỉnh điểm, kèm theo cả khát khao chiến thắng số phận nghiệt ngã: họ đã trở thành người yêu của nhau như một sự sắp đặt.

Tình yêu của họ đến như một sự sắp đặt]

“ - Sao em cứ im lặng vậy…

- Sự im lặng này khiến anh điếc tai…”

Trước khi gặp Gus, Hazel có lẽ vẫn mãi sống trong vỏ bọc của gia đình với một sự bế tắc và coi thường, khinh bỉ cuộc đời. Còn sau khi gặp anh, cô như mở được cõi lòng, cô hiểu thế nào là sự sống, sống để làm những điều mình mong muốn, sống để khát khao, để nhìn thấy nụ cười của những người mình yêu thương. Còn Gus; theo tôi anh ta yêu Hazel từ cái nhìn đầu tiên, có lẽ Gus cảm nhận từ ánh mắt cô, ánh mắt đã từng có lúc tuyệt vọng, không muốn sống nhưng đã trở thành một thiếu nữ đến tận hôm nay. Hezel đẹp tuyệt vời, nhưng riêng với Gus, chỉ khi yêu cô ấy, làm cho cô ấy cười, đặt bờ môi lên môi cô ấy khi vẫn vướng những ống thở, bạn mới cảm nhận được điều đó.

Cô nàng đã thay đổi quan niệm về cuộc sống

The Fault in Our Stars làm tôi nhớ tới A waik to remember vì đề tài cũng tương tự, nhưng thực chất nó không hề có một chút màu sắc lãng mạn. Trái lại, nói đúng hơn ta như đang xem một bộ phim tài liệu với những nỗi niềm, những cung bậc không thể chân thật hơn. Ta cảm nhận những nhân vật kia, dù là người ra đi hay người ở lại để đọc điếu văn, đó đều như là những người thân của ta, ta yêu mến họ nhưng chỉ còn đó một sự bất lực không diễn tả thành lời.

“- Bố ơi con đau, con chán ghét cuộc sống bệnh tật này rồi
- Con yêu, đầu tóc bố mẹ đã bạc, nhiều lúc bố mẹ đã nghĩ vứt con ra ngoài đường, hay cho người khác nuôi…
- Con hiểu”

 - Con lo lắm, con lo sau này con mất đi, mẹ sẽ chỉ ngồi yên một chỗ và ngồi nhìn vào bức tường
- Khi mà con không còn nữa, mẹ sẽ rất đau, nhưng mẹ phải hiểu rằng chính con mới là người cảm nhận rõ thế nào là đau đớn”.

Tuy thực, nhưng những gì đó lạc quan hay yêu đời, trong phim không phải là không có. Nó vẫn len lỏi, vẫn song song cùng với những câu chuyện buồn qua nụ cười của Henzel và Gus. Đã có lúc họ cảm giác nuối tiếc khi mình không trở thành một người anh hùng, rằng không có được một câu chuyện hấp dẫn được xuất bản trên khắp mọi nơi. Tới phút cuối, họ mới nhận ra : đến với cái chết trong sự tưởng nhớ, yêu thương của mọi người, của bố mẹ hay bạn bè … đã là quá đủ.

Vậy cuối cùng là chúng ta, chúng ta thì sao đây? Tôi mong rằng, nếu ai đọc những dòng viết này của tôi, sẽ hiểu rằng: tuy cuộc sống vốn lắm khó khăn, trở ngại nhưng vẫn còn đó hàng nghìn, hàng vạn người khác đang lâm vào tình cảnh nguy khốn gấp bội phần mà họ vẫn giống như một chiến binh … vậy thì sao chúng ta không thể?

Hãy luôn cười như Hazel các bạn nhé!

“Lúc tôi lên cơn đau dữ dội nhất, cô y tá đã đến và bảo tôi hãy cho cô ấy biết cảm nhận về nối đau trong cấp độ từ 1 đến 10.
Vì đau đớn nên tôi cứ đưa 1 con số bất kì, đó là con số 9.
Khi mọi thứ đã ổn hơn, cô ấy gọi tôi là một chiến binh vì tôi đã biến con số 10 thành số 9.”

Bài viết liên quan trên HayTv