“The end of the f***ing world” - láo, ngáo nhưng lại nhân văn hơn nhiều bộ phim “ra rả” đạo đức

Dù có bị chửi là “trẻ trâu” đi nữa thì mình vẫn dõng dạc nói : “Mình thích “The end of the f***ing world” và thật tiếc là cậu không như thế!”.

Từ trước đây rất lâu, dù đã nghe nhiều về phim nhưng mình vẫn không muốn xem. Vì không tin.

Không tin phim hay như thế, không tin hai diễn viên trẻ măng sẽ làm nên trò trống gì, cũng không tin với cái tiêu đề “dở hơi” và “hận đời” thì phim có thể mang được thông điệp ý nghĩa, nghiêm túc nào.

Và thế là dẫu đã lướt qua bao nhiêu lời khen, mình vẫn chẳng quan tâm.

Cho đến ngày hôm qua.

Chán quá!

Đành mở đại lên coi! (Dù sao, mình cũng đã từng phí hoài cuộc đời với “50 sắc thái”, không thể còn có bộ phim nào đáng thất vọng hơn vậy được)

Và thế là thôi, xem một mạch hết cả season.

Gào rú vì biết chưa có season 2.

“Tự kỷ” vì đã xem quá muộn.

Hạnh phúc vì được thưởng thức một bộ phim hay…

Mở xem lại lần 2!

Phim hay quá các cậu ạ!

Thực sự mình không hề đùa đâu, cái tính điên rồ của nhân vật trong phim như thể chui qua màn hình kiểu “The Ring” và nhập vào mình vậy. Xem xong phim lần hai, mình đột nhiên có cảm xúc muốn bỏ nhà ra đi. Thật luôn! Trời còn mưa nữa chứ, tất cả mọi thứ đều buông xuống một màu xám xịt. Mình chợt nhận ra, cuộc đời bấy lâu nay thật nhàm chán. Nếu có 1 Alyssa ngoài đời và mình gặp được cô bé, chắc nó sẽ khinh khỉnh nhìn mình rồi buông lời chán ghét: “You are f***ing boring”

Biết sao được, mình không bị ám ảnh bởi giết chóc và vô cảm với mọi thứ như James; mình cũng không thiếu thốn tình yêu để rồi trở nên “ngổ ngáo” như Alyssa. Mình vô cùng bình thường… bình thường đến tầm thường.

Và điều ấy khiến mình cảm thấy may mắn.

Vì sao?

Đơn giản vì, những điều bất ổn thường bắt nguồn từ vô số yếu tố không bình thường khác.

Phim có nhiều đoạn bố láo, kinh dị và điên rồ thế nhưng... mình thích!

Những kẻ điên rồ trong phim, điều gì dẫn họ đến kết cục này?

Do sự ích kỷ của người mà họ dành trọn niềm tin: đó là người mẹ tự vẫn trước mặt con trai, là người cha bỏ rơi con gái, là bà mẹ bất lực không thể bảo vệ con mình và là người cha ảo tưởng rằng mọi thứ sẽ luôn luôn tốt đẹp. Những người đó, họ đều đang tự mục rũa trong cái vỏ bọc an toàn của mình và không quan tâm đến điều gì khác. Họ khiến cuộc sống của những đứa trẻ khao khát yêu thương là James và Alyssa trở thành ác mộng. Và đó là nguyên nhân dẫn đến chuỗi những sự kiện xảy ra sau này.

Giờ thì cậu hiểu vì sao mình lại thấy may mắn rồi chứ?

Vì cái lối suy nghĩ tầm thường đã ăn sâu vào “từng lỗ chân lông” của mình rồi. Dù thích cuộc hành trình của hai đứa trẻ “không sợ trời, chẳng ngán đất” trong phim, nhưng mình sẽ không bao giờ dám phá vỡ vỏ bọc an toàn của bản thân để làm bất cứ điều điên rồ nào. Mình thỏa mãn với hiện tại.

Và theo mình thì… ai chả thế! (Và có thể đó là nguyên nhân khiến bộ phim này hot đến vậy)

Trong mỗi con người đều chảy một dòng nhiệt huyết cuồng loạn, đó là bản chất tự nhiên của chúng ta. Thế nhưng bao nguyên tắc, luật lệ xã hội qua thời gian đã mài mòn và chôn vùi bản chất đó. Chỉ đến khi thưởng thức những thước phim như thế này, ta mới chợt nhận ra sự tù túng của bản thân mình và ước ao trong vô vọng được một lần “thỏa chí tung hoành”, sống đúng với những gì ta nên được sống.

Ai dám bỏ tất cả mọi thứ để ra đi không sợ hãi như Alyssa và James?

“The end of the f***ing world” gồm nhiều phân cảnh “phóng túng”, lời thoại nhân vật cũng chẳng tử tế gì, cốt truyện thì ngớ ngẩn và gồm vô số tình tiết phi lý, điên rồ. Thế nhưng mình yêu chết cái bộ phim này và chắc chắn sẽ “chộp” ngay khi season 2 ra mắt.

Không biết cậu sẽ có cảm nhận giống mình về tác phẩm này không, nhưng xin cậu, nếu chưa thì hãy dành chút thời gian để xem nó.

Và mình tin là cậu sẽ không phải thất vọng đâu!

 

Bài viết liên quan trên HayTv