86 Bài viết
4 Theo dõi

[Review] Sự im lặng của bầy cừu – bộ phim trinh thám kinh dị xuất sắc nhất mọi thời đại

12:14 - 23.04.2018
Mình cực kỳ thích tác phẩm này. Và mình biết, có rất nhiều người cũng giống vậy, đã “phải lòng” câu chuyện trinh thám mang yếu tố kinh dị xuất sắc của “The Silence of the Lambs”.

Về cốt truyện, “The Silence of the Lambs” dựa trên tiểu thuyết ăn khách cùng tên của tác giả Thomas Harris. Phim đã đoạt đủ 5 giải Oscar quan trọng nhất (Big Five) gồm Phim hay nhất, Đạo diễn xuất sắc nhất, Kịch bản hay nhất, Nam diễn viên chính xuất sắc nhất và Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất năm 1991. Đây là bộ phim thứ ba và gần đây nhất sau It Happened One Night (1934) và Bay trên tổ chim cúc cu (1975) có được vinh dự này.

Do quá ấn tượng với diễn xuất của huyền thoại Anthony Hopkins và nữ diễn viên Jodie Foster trong vai hai nhân vật chính mà mình vẫn chưa đọc nguyên tác truyện vì sợ sẽ phá vỡ mất hình tượng Hannibal Lecter và Clarice Starling bấy lâu nay trong lòng mình. Dù vậy, điều đó không có nghĩa là phim được xây dựng khác hay không hấp dẫn bằng tiểu thuyết. Chỉ là, với thời lượng ít ỏi, rất khó để tác phẩm có thể truyền tải hết nội dung của truyện.

Theo quan điểm của một người chưa từng đọc "phiên bản chữ" như mình và xem xét “The Silence of the Lambs” như một bộ phim độc lập thì đây là một tác phẩm có nội dung xuất sắc, tình tiết lôi cuốn, logic và sâu sắc. Không như nhiều bộ phim trinh thám khác xem đoạn đầu là biết kết quả và diễn biến phim chỉ là hành trình của nhân vật chính tìm ra cái kết quả đã rõ ràng đó, thì “The Silence of the Lambs” lại khiến khán giả phải đồng hành cùng đặc vụ Clarice thông qua những gợi ý mơ hồ của “kẻ ăn thịt người” Hannibal nhằm tìm ra “kẻ thủ ác” cuối cùng.

Dù vậy, phim lại không khiến mình cảm thấy nặng nề hay quá căng thẳng khi lần theo những tình tiết của vụ án, tất cả đều như những bậc của một nấc thang dài sự thật. Bằng sự khéo léo của mình, đạo diễn tài năng Jonathan Demme đã dẫn người xem “vô thức” trèo lên cái thang ấy, làm họ không thể nào rời đi cho đến tận khi nhìn thấy “ánh sáng công lý bên kia bức tường”. Thế nhưng ngay cả khi đã chạm đến cái gọi là “ánh sáng công lý”, dường như vẫn còn điều gì đó mơ hồ, chưa sáng tỏ trong hành trình vừa trải qua, khiến người xem không thể kìm lòng mà thưởng thức lại “The silence of the lambs”. Và thực sự mình cũng không rõ bản thân đã “leo thang” bao nhiêu lần rồi nữa. Mỗi lần như vậy, mình lại phát hiện ra một số chi tiết mới, hoặc tìm thấy thông điệp nào đó mà tác giả lồng ghép trong từng khung hình. Phim như một hòn đảo chôn giấu kho báu mà chỉ cần đào bới là lại có thể thấy thêm một vài điều quý giá, khiến giá trị của phim không ngừng nghỉ mà tăng lên.

Cốt truyện hấp dẫn là thế, dàn diễn viên trong phim lại càng là điểm sáng. Một Hannibal “cuồng loạn” được tài tử một thời Anthony Hopkins diễn tả vô cùng tinh tế và cuốn hút. Khác với lẽ thường là con người sẽ chán ghét và đôi khi là ghê tởm những tên tội phạm giết người không “ớn” tay, với “The Silence of the Lambs”, ngược lại, ta sẽ chẳng kìm lòng nổi mà say đắm vị bác sĩ Lecter. Kể cả khi ông ta cắn ngập răng vào cổ “con mồi” hay lột da mặt người khác đắp lên mình, ta vẫn thấy nét gì đó hào hiệp và sâu sắc toát lên từ con người “dã man” đó. Bản thân mình coi hình tượng Hannibal trong bộ phim này như một trong những nhân vật điện ảnh yêu thích nhất và cảm thấy những tác phẩm khác (trên cả mảng điện ảnh lẫn truyền hình) sau này đều không cho ra được cái chất Hannibal mà “The Silence of the Lambs” đã khai sinh.

Nữ diễn viên Jodie Foster trong vai đặc vụ Clarice Starling trên một phương diện khác cũng thực hiện xuất sắc nhiệm vụ của mình. Những giằng xé trong nội tâm nhân vật được minh tinh truyền tải vô cùng cảm xúc, rõ nét. Trong hàng loạt phân cảnh hành động do nữ diễn viên đảm nhận, người xem như hòa chung nhịp đập với đặc vụ Clarice nhỏ bé, quả cảm, hồi hộp trên từng bước cuộc hành trình truy bắt tội phạm đầy rẫy hiểm nguy của cô. Theo mình, nhà sản xuất đã vô cùng sáng suốt khi lựa chọn Foster cho vai nữ chính, gương mặt cũng như vóc dáng của cô đều không quá đẹp hay rực rỡ so với mặt bằng chung của diễn viên, thế nhưng lại tỏa ra một nét kiên định và thông minh hiếm có – điều mà nữ nghệ sỹ Julianne Moore không làm được trong phần phim tiếp theo "Hannibal" năm 2001.

Như đã nói ở trên, mỗi lần xem lại phim là mình lại tìm ra những chi tiết mới chứa đựng thêm nhiều thông điệp ẩn giấu mà tác giả muốn gửi gắm. Tuy nhiên, trong bài viết này, mình chỉ xin chia sẻ một suy luận cá nhân về tinh thần phim mà theo bản thân mình thấy, là thông điệp cốt lõi mà tác phẩm này muốn gửi gắm.

Đó chính là khao khát lột xác của con người.

Với những ai đã xem “The Silence of the Lambs”, chắc hẳn đều biết hình ảnh kén bướm chính là biểu tượng của phim. Kẻ sát nhân giấu cái kén vào thi thể nạn nhận như một cách thể hiện khao khát biến đổi của mình. Nhìn rộng ra, hầu hết các nhân vật trong phim đều đang như mắc kẹt trong cái “kén” của bản thân và giãy dụa thoát ra nhằm tìm kiếm sự thay đổi: Hannibal tìm cách thoát khỏi nhà tù giam giữ mình, Clarice muốn ngừng lại “tiếng cừu kêu mỗi đêm” và Buffalo Bill tìm kiếm cơ thể đúng với bản ngã vốn có.

Đến cuối phim, bằng nhiều cách khác nhau, các nhân vật đều đã thực hiện được nguyện vọng của mình, thế nhưng kết quả của sự “lột xác” ấy lại không hề hoàn hảo: Hannibal sẽ phải trốn chui trốn lủi suốt phần đời còn lại; Clarice vẫn chẳng thể dứt bỏ ký ức tuổi thơ và Buffalo Bill có được cái chết để giải thoát linh hồn khỏi cơ thể không mong muốn. Suy cho cùng, chẳng ai là thực sự lột xác được bản thân mình, họ chỉ chui từ cái kén nhỏ sang một cái kén to hơn mà thôi.

Từ khi thưởng thức "The Silence of the Lambs", mình vẫn chưa tìm thấy một bộ phim nào khiến mình ấn tượng hơn tác phẩm này. Kể cả hai cái tên đoạt "Big Five" còn lại.

Nếu như bạn chưa từng xem "Sự im lặng của bầy cừu", mình khuyên bạn hãy ngay lập tức thưởng thức nó luôn đi. Bỏ lỡ Hannibal và Clarice sẽ là một trong những hối tiếc lớn nhất đời bạn đấy.

Bài viết liên quan trên HayTv