100 Bài viết
1 Theo dõi
Điểm cộng đồng haytv
100%100%
Sao
Forrest Gump

[Review] Forrest Gump - tình yêu có cần chỉ số IQ?

09:50 - 07.03.2019
Chỉ số IQ của Forrest Gump là 75. Ở mức này, một đứa trẻ được đánh giá là thiểu năng trí tuệ.

Đã gần 25 năm kể từ lần đầu tiên bộ phim kinh điển của đạo diễn Robert Zemeckis, chuyển thể từ tác phẩm văn học cùng tên của tác giả Winston Groom, được giới thiệu tới khán giả đại chúng. Thế nhưng đến giờ, vẫn không mấy ai hiểu vì sao người đàn ông tên Forrest Gump với trí tuệ dưới mức bình thường lại đạt được nhiều thành công phi thường như vậy. Cũng chẳng có gì to tát lắm đâu, anh chỉ là cựu binh danh dự, vận động viên bóng bàn quốc gia, cổ đông tập đoàn triệu đô, và là gương mặt “chạy bộ” truyền cảm hứng cho toàn thể nước Mỹ thôi mà! Cuộc đời của Forrest Gump tràn ngập những nút thắt thần kỳ nhưng lại không có bà tiên vẩy đũa thần nào cả. Bí quyết để người đàn ông này đạt được biết bao kỳ tích chỉ nằm gọn trong một câu: “Chạy đi, Forrest!”

 Chạy đi, Forrest! Chạy đi!

Forrest không biết sợ, Forrest không biết mệt, Forrest không biết ngại, nhưng Forrest biết chạy, và Forrest chạy rất nhanh. Khi bị tấn công bởi những tên bắt nạt, Forrest chạy đến khi các khung sắt cố định đôi chân yếu ớt bẩm sinh của cậu bung ra. Khi gặp cuộc tấn công bất ngờ tại chiến trường Việt Nam, Forrest chạy đến khi cứu hết cả tiểu đoàn khỏi bom đạn. Và khi tình yêu làm trái tim Forrest tan vỡ, anh lại tiếp tục chạy. Thử hỏi, có bao nhiêu người với trí tuệ bình thường có thể cố gắng nhiều như Forrest?

Có lẽ, Forrest chẳng phải kẻ ngốc mà lại là người may mắn, vì chỉ số IQ thấp đã giúp anh có khả năng nhìn đời với một lăng kính đơn giản và rõ ràng hơn rất nhiều. Chưa từng một lần Forrest bỏ cuộc. Như mẹ anh từng nói: “Cuộc đời giống như một hộp sô cô la vậy. Chúng ta sẽ không biết mình nhận được điều gì”, Forrest cũng luôn cố gắng hết sức và chỉ hi vọng cho những điều tốt nhất. Anh không đủ thông minh để cân đong đo đếm thiệt hơn, nhưng anh tin tưởng vào điều gì thì sẽ nỗ lực 100% cho điều đó. 

Forrest Gump bên hộp sô cô la, hình ảnh không thể quên với bất cứ người mê phim nào.

Forrest chiến đấu vì điều gì?

Cả cuộc đời có Forrest chỉ có vài người thực sự quan trọng. Mẹ là người đầu tiên.

Nếu nói thành công của Forrest dựa trên may mắn và nỗ lực, thì may mắn lớn nhất của anh, có lẽ là được sinh ra bởi một người mẹ quá tuyệt vời. Mẹ Forrest chưa bao giờ đối xử với con trai như một kẻ ngốc, và bà cũng không để cuộc đời này được phép làm điều đó. 

"- Tại sao mẹ lại phải chết?

- Đến thời điểm của mẹ rồi, con trai. Chết chỉ là một phần của số phận. Mẹ đâu có ngờ rằng số phận của mình lại là trở thành mẹ của con. Mẹ chỉ cố làm tốt nhất có thể thôi.

- Mẹ là một người mẹ tốt.

- Vì mẹ tin rằng chúng ta phải tự định đoạt số phận của mình, hãy tận dụng những gì Chúa đem đến và cố gắng hết sức.

- Vậy số phận của con là gì?

- Con phải tự tìm hiểu thôi, con trai..."

Chính Forrest có lẽ cũng không hiểu rõ mình đang sống vì điều gì, nhưng anh biết rằng anh bắt buộc phải cố gắng, phải cố hết sức để hướng tới những điều tốt nhất. “Chàng ngốc” không bao giờ mưu cầu điều gì cho riêng bản thân, có thể nói, điều mà anh chiến đấu cho, chính là hạnh phúc của người khác.

 Không gì vị tha bằng tình yêu của kẻ khờ

Jenny và Forrest thuở nhỏ

Người quan trọng thứ 2 trong cuộc đời Forrest sau mẹ anh là Jenny. Cô vừa là tri kỷ, vừa là tình yêu, là viên sô cô la ngọt ngào hiếm hoi trong suốt tuổi thơ tẻ nhạt của Forrest. Đến tuổi trưởng thành, mối quan hệ của họ dần len lỏi thêm vị đắng vì những rào cản tâm lý của Jenny. Giữa 2 người, ta thấy rõ sự đối lập: Forrest ngốc nghếch nhưng lại có ý trí mạnh mẽ, có quan điểm rõ ràng về “tốt” và “xấu”, điều mà Jenny không có được; Còn Jenny, cô thông minh, yêu nghệ thuật, thích sống tự do, nhưng lại chẳng thể theo đuổi điều gì vì sự tự ti, yếu đuối. Jenny cần Forrest cũng nhiều như là Forrest cần Jenny vậy. Chỉ có điều, Forrest có đủ can đảm để thừa nhận điều đó, còn Jenny thì không.

Jenny không ít lần làm trái tim Forrest tan vỡ

Vậy Jenny có thực sự yêu Forrest?

Tôi tin là có. Tôi tin rằng Jenny cũng yêu Forrest như Forrest yêu cô vậy. Jenny chỉ không đủ khả năng để trả lại cho anh nhiều như những gì anh trao cô. Jenny chưa từng có một mái ấm, không khó để hiểu tại sao cô vụng về với cảm xúc của mình. Điều ước khi còn bé của Jenny là có một đôi cánh, cô ám ảnh bởi sự tự do đến mức lo sợ mình sẽ bất hạnh khi ở bên Forrest. Và tôi cũng tin rằng, tình yêu của Jenny dành cho Forrest là rất nhiều, chỉ là niềm tin của cô vào hạnh phúc đã tắt đi từ lâu. Giống như hầu hết chúng ta, những kẻ chỉ biết chấp nhận niềm vui tạm bợ và vị kỷ, Jenny từ chối phải đối diện với ước mơ, khát vọng, đam mê mà chỉ thả trôi mình theo vòng xoáy cuộc đời. Cô giống như tờ giấy đã nhàu nát chả còn thiết tha gì nữa, đứng bên cạnh Forrest - người sẽ luôn luôn là một tờ giấy trắng, hẳn phải thấy hoài nghi vô cùng.

Jenny luôn cố chạy trốn khỏi thực tại bằng những cuộc vui vô nghĩa

“Anh không phải người thông minh, nhưng anh biết tình yêu là gì.” Forrest nói.

Dường như kẻ khờ là Forrest lại hiểu nhiều về tình yêu hơn Jenny, hay bất cứ ai trong chúng ta. Điều duy nhất anh muốn đó là có thể làm cho Jenny được hạnh phúc, có thể che chở cho cô, cho cô một mái nhà. Chưa từng bao giờ Forrest đòi hỏi gì ở Jenny, cũng chưa bao giờ anh cưỡng ép cô phải giả lại tình cảm cho mình. Jenny năm lần bảy lượt bỏ rơi Forrest, nhưng anh cũng không một lần trách cứ. Tình yêu của Forrest bao dung và bền bỉ vô điều kiện, thứ tình yêu lý tưởng đấy chẳng phải ai cũng kiếm tìm mà không ai có được hay sao?

 Tạm kết

Forrest không hạnh phúc khi được vào đại học, khi trở thành vận động viên bóng bàn, khi gặp tổng thống, khi sống sót sau chiến tranh, hay khi kiếm được hàng triệu đô. Hạnh phúc của cả đời “chàng khờ” gói gọn trong món quà mà Jenny để lại: một cậu nhóc Forrest Nhỏ sáng dạ với chỉ số IQ bình thường như bao người khác. Hóa ra, bao nhiêu thành tựu của cuộc đời Forrest đối với anh lại chẳng xúc động như khi được làm bố, khi biết con trai không mang rào cản trí tuệ như mình. 

Forrest bên con trai nhỏ

Phim không kết thúc khi Forrest và Jenny làm đám cưới. Cả cuộc đời của Forrest như một cuốn truyện cổ tích, nhưng nó không kết thúc khi “hoàng tử” và “công chúa” đến được bên nhau. Jenny vẫn ra đi, và Forrest luôn là người ở lại. Nhưng ít nhất cuối cùng, Forrest không bao giờ còn phải chạy nữa. Anh đã có thể tận hưởng cuộc sống, được chăm sóc con trai như một cách để hoàn thành ước vọng che chở cho Jenny ngày nào. Tình yêu, xét cho cùng, đâu cần có chỉ số IQ để trở nên viên mãn. 

[]

Bài viết liên quan trên HayTv