[Phim kinh điển] 'Lolita': nỗi thống khổ từ tình yêu của kẻ ấu dâm

Tin Tức
02:01 - 15.05.2019
'Lolita, ánh sáng đời tôi, lửa dục lòng tôi. Lầm lỗi của tôi, linh hồn của tôi...'

"Tôi đã hối tiếc rất nhiều những chuyện trước đây,nhưng không hề hối tiếc những chuyện sau này” - (Trích nhật kí giáo sư Humbert)

Lolita là một câu chuyện tình giữa một người đàn ông trung niên là giáo sư văn học (Humbert) và đứa con gái riêng của vợ ngay khi cô bé chỉ mới mười bốn tuổi (Lolita).

Vẻ đẹp

Trong phim, chúng ta sẽ chứng kiến một Humbert vì một nỗi ẩn ức ám ảnh không ngừng về Annabel – mối tình đầu năm mười bốn tuổi mà nuôi mãi cảm xúc tổn thương trong suốt cả phần đời còn lại
Và nhiều năm sau đó, gần như ngay lập tức, Hambert tìm thấy Lolita, 'tiểu nữ thần' 14 tuổi - người đàn bà 14 tuổi quá nhiều nhục cảm đã khiến một Humbert không thể cưỡng lại được bản năng tội lỗi và khổ sở của mình.

Humbert không thể cưỡng lại được bản năng tội lỗi và khổ sở của mình.

Sau khi mẹ ruột của Lolita qua đời sau một vụ tai nạn, Humber cùng Lolita đã cùng nhau đi dọc nước Mỹ. Chuyến đi kéo dài trong nhiều năm qua nhiều vùng của nước Mỹ và suốt hành trình đó, Humbert đã luôn yêu chiều Lolita trong mối quan hệ tội lỗi của họ. Họ đã ân ái như để bù đắp lại những thiếu thốn tổn thương trong lòng, đã yêu và dày vò nhau đến kiệt cùng của nỗi cô độc.

Đến đây, độc giả sẽ đặt ra câu hỏi: Cảm xúc Humbert dành cho Lolita có phải là tình yêu không? Sự chiếm đoạt và sở hữu ấy có phải tội lỗi không? Những câu hỏi cứ bóp nghẹt tâm trí, không chỉ người xem mà cả chính tâm trí của giáo sư Humbert. sự đau đớn hiện rõ trên gương mặt ông, khi phải vật lộn với ham muốn tột cùng nằm sâu trong bản ngã, có thể được đánh thức bởi một lần va chạm trong quá khứ, đó là một cơn mê mà ông nhận thức rất rõ, mà vẫn không thể thoát ra được.

Cảm xúc Humbert dành cho Lolita có phải là tình yêu không?

Cuộc đời của Humbert là một ký ức buồn bã, cô độc, dưới cặp mắt kính uyên bác là cả một ánh mắt đang chờ được thú nhận và sám hối…

Nhưng bên cạnh nỗi đau khổ đó, như một sự đối nghịch và để bù đắp cho nhau, bên cạnh một Humbert đang sa lầy trong tội lỗi của chính mình, đang chết dần trong nỗi thống khổ, thì chúng ta sẽ không khỏi rung động trước vẻ đẹp đầy sức sống của Lolita và sự tươi non mơn mởn của cô bé qua những lời nói, cái nhìn hay thậm chí là những bướng bỉnh ngỗ ngược. Chúng quá gợi tình và quyến rũ. 

Vẻ đẹp đầy sức sống của Lolita

Rất lâu sau đó, Lolita lại tìm đến Humbert nhưng lần này là một vết dao đâm vào chính vết thương năm xưa của ông. Chúng ta sẽ một lần nữa bàng hoàng trước một Lolita hoàn toàn khác với nét vui tươi, đôi môi dỗi hờn hay sự ngỗ ngược. Một Lolita khác – Lolita giết chết nàng thơ trong tâm hồn Humbert – với dáng vẻ mệt mỏi và nghèo khổ khi đang mang thai ở những tháng cuối cùng.

Nàng chẳng còn sự trong trẻo và vô nhiễm ngày nào, mà thay vào đó là ánh mắt mệt mỏi, chán chường và nhuốm màu tham lam thấp hèn của một cuộc đời nghèo khó chạy ăn từng bữa.

Lolita với dáng vẻ mệt mỏi và nghèo khổ khi đang mang thai ở những tháng cuối cùng.

Và Humbert, với nỗi đau đớn tuyệt vọng, ông đã tìm Clare – kẻ đã cướp đi nàng thơ của cuộc đời ông và khiến Lolita trở nên khổ cực như thế và kết liễu cuộc đời hắn trong nỗi khổ sở cuối cùng.

Có lẽ, không phải sự điên rồ trong tình yêu của Humbert hay bản năng trong con người Lolita có lỗi mà tất cả chỉ là những yếu tố rời rạc cho đến khi chúng thật sự tìm thấy nhau và hòa vào nhau để khiến mọi thứ trở thành sai lầm không thể sửa chữa.

Humbert bắn chết kẻ đã hủy hoại cuộc đời Lolita và tự thú

Một Humbert tự thú trong tù và một Lolita chết khi sinh đứa con của mình trong nghèo khổ. Cả hai người họ, đã chẳng ai có được hạnh phúc trọn vẹn. Có chăng, những phút giây hạnh phúc trong đời họ chính là những ngày tháng rong ruổi khắp nước Mỹ với những đêm cuồng dại trong motel – nơi mà mọi ranh giới đúng – sai bị xóa nhòa. Và một Humbert đầy khổ sở và nỗ lực đến tận cùng khi lần tìm về những dấu vết cho đến khi chúng thật sự mất hút.

Cả hai người họ, đã chẳng ai có được hạnh phúc trọn vẹn

Mặc cho những tranh cãi không hồi hết ấy, tại sao chúng ta không mở rộng lòng mình hơn và để cảm xúc cuốn theo những trang viết đẹp đẽ ấy. Đối với riêng tôi, bây giờ, hay cả về sau, chắc sẽ không thể có những câu văn nào sống động, chân thực và mơ mộng hơn những gì Nabokov đã mở đầu cuốn tiểu thuyết trác tuyệt của mình:

Lolita, ánh sáng đời tôi, lửa dục lòng tôi. Lầm lỗi của tôi, linh hồn của tôi, Lo-li-ta: đầu lưỡi lướt ba bước xuôi vòm miệng để vỗ nhẹ, tại bước ba, lên răng. Lo. Li. Ta. Nàng là Lo, Lo đơn sơ, vào buổi sáng, đứng cao bốn foot mười inch, đi một chiếc tất. Nàng là Lola mặc quần dài. Nàng là Dolly ở trường học. Nàng là Dolores trên những dòng điền tên. Nhưng trong vòng tay tôi, nàng lúc nào cũng là Lolita”.

Bài viết liên quan trên HayTv