More than Blue: Hoá ra tình yêu là thấy nhau được hạnh phúc nhưng lại không đủ dũng khí để nói yêu nhau.

Nếu cả hai có đủ dũng khí, có thể nhấn một nút “send” với dòng chữ “anh yêu em” thì liệu mọi chuyện có khác? Liệu có đến nỗi giấu hết mọi chuyện trong lòng mà làm mọi điều để người kia hạnh phúc? Và rồi, đó có phải hạnh phúc trọn vẹn không?

Lâu lắm rồi, tôi mới xem một bộ phim nhẹ nhàng đến thế, một bộ phim hầu như không có cốt truyện gay cấn, li kỳ, doạ tim khán giả, một bộ phim với những hồi ức nhẹ nhàng, diễn biến đơn giản nhưng lại lay động biết bao người xem, những giọt nước mắt cứ thế rơi một cách tự nhiên như đồng cảm với những nỗi đau day dứt của nhân vật. Bộ phim khép lại nhưng ngưởi xem không nỡ đứng dậy, sợ cái ánh đèn sáng hắt lên trong rạp vì muốn giữ lại một chút dư âm cho riêng mình, một vài câu hỏi: “liệu trên đời này có ai hi sinh cho tình yêu đến vậy”.

Một cốt truyện buồn, motif kinh điển nhưng chạm tới vô vàn trái tim đã từng tổn thương

Hai đứa trẻ gặp nhau từ khi 16 tuổi, kẻ thì mất hết gia đình trong một vụ tai nạn, kẻ thì bị chính người mẹ của mình bỏ rơi trong lúc khó khăn nhất. Hai con người trong lúc cô đơn nhất, lạc lõng nhất cứ thế mà nương tựa vào nhau đến tận khi trưởng thành. “Tại sao cậu lại gọi tớ là K?”, “ Vì K và Cream đều phát âm giống nhau, như vậy chúng ta giống gia đình hơn rồi”. Vậy là 2 đứa trẻ đều gọi nhau như thế, trải qua thanh xuân tươi đẹp cùng nhau, mặc định là người nhà của nhau mà không biết trong lòng kẻ kia còn coi đối phương hơn quan trọng hơn chính bản thân mình.

Thì ra, trái tim rồi cũng sẽ mau lành nếu chúng ta may mắn tìm được người đồng điệu. Trong cuộc sống này, có đôi lúc chúng ta cũng cô đơn như vậy, cũng đau khổ như vậy nhưng mấy ai có được người sẻ chia, vì ta mà san sẻ gánh nặng cuộc đời.

 

Mọi thứ kể như cứ êm đẹp mãi như vậy thì tốt biết bao, giá như K đừng bị căn bệnh hiểm nghèo để rồi im lặng, nhận mọi đau khổ, tiếc thương về mình chỉ mong sao Cream được hạnh phúc. Hạnh phúc mà anh nghĩ Cream cần là một người đàn ông ở bên cô, chăm sóc cô cả đời. Nhưng, K ơi, anh nhầm rồi, anh thực sự đã nhầm ngay từ đầu rồi.

Đắt giá nhất của bộ phim phải kể đến phân đoạn 2 người đi thử đồ cưới, K và Cream thật đẹp đôi khi cô mặc bộ đồ cô dâu rất xinh đẹp, còn anh mặc đồ vest thật bảnh bao, cả 2 trong lòng hẳn hạnh phúc lắm nếu đây là sự thật, là được nói: “tôi là chú rể của em”. Nhưng hạnh phúc chẳng được vài giây, kẻ chạy trốn để khóc nấc nghẹn lời, kẻ chạy đi để trốn chạy sự thật, K dừng lại bên chiếc cầu qua đường, nơi phố xá tấp nập, tưởng tượng và níu lấy Cream đứng trước mặt trong bộ váy cô dâu trắng muốt…anh cố với nhưng chỉ là ảo ảnh… Trốn chạy hay đối mặt mới là thứ bản thân muốn, nếu không hối hận thì đừng quay đầu

Sự đồng cảm đến từ những nỗi đau không nói lên lời, từ những tâm tư chứa đầy cảm xúc đã lấy đi không biết bao nhiêu nước mắt của khán giả. Tôi chỉ ước rằng gía như 1 trong 2 nhân vật chính can đảm hơn trong cảnh 2 người nhắn tin cho nhau nói đủ điều, cùng soạn dòng tin “anh yêu em” nhưng lại chẳng dám gửi, chỉ cùng lặng lẽ xoá đi. Tôi chắc rằng đoạn phim này cũng là tình huống mà vô vàn kẻ yêu nhau đã trải qua, dù muốn gửi đi một dòng tin yêu nhưng lại chẳng thể. Vì cái tôi hay vì sự tự ti chẳng thể làm người kia hạnh phúc, chẳng đủ can đảm, đủ dũng khí để vì yêu mà sống hết mình.

Ở lại vì yêu, vì thói quen hay còn lợi dụng được nhau?

Ngoài cặp đôi chính thì cặp đôi phụ cũng để lại ấn tượng không kém. Đây cũng là cặp đôi điển hình mà ngoài đời chúng ta gặp nhan nhản, đầy dẫy, hết yêu mà chẳng nỡ bỏ, ở cạnh chỉ là thói quen hay còn chút lợi dụng mà cứ giữ lại người kia như vật chiếm hữu. Cô gái do Trần Đinh Ni thủ vai vừa bất cần, vừa đáng ghét nhưng lại nghĩa khí khi chấp nhận lời đề nghị của K mà dứt khoát chấm dứt với người đàn ông 6 năm của đời mình (Bruce Chang). Tình yêu của cặp đôi này là điển hỉnh cho kiểu yêu “bỏ thì thương, vương thì tội”, ở bên vì chưa có lý do để chấm dứt, hoặc chỉ là đợi người kia mở lời hay chỉ cần 1 lý do chính đáng sẽ ra đi. Thế là vừa đẹp, cặp đôi phụ này hết người này đến người kia bị 2 nhân vật chính tội nghiệp kia dê bệ, rồi kẻ lại đáng thương khi ăn “cú lừa” ngoạn mục.

Khi đối diện với cái chết, ta bỗng lắng lại để chiêm nghiệm cuộc đời mình, về những gì đã cho đi và nhận lại, và nếu ta là họ, ta có như vậy không?

Quay trở lại với câu chuyện “bi thương hơn cả bi thương”, có rất nhiều người trên đời phải đối mặt với cái chết. Và còn đáng sợ hơn khi cái chết của bản thân được báo trước, bất lực, nghiệt ngã và đau thương. Liệu có ai dũng cảm làm hết mọi điều cho một người khác như K, có ai hi sinh bản thân vì người mình yêu đến độ: “chỉ cần em hạnh phúc”.

 

Ở một góc độ khác, khi Cream từ đầu đã biết hết sự thật, cô vẫn giả vờ, tìm kiếm một người đàn ông tốt, một người để cô cưới, làm tất cả mà lòng thì như võ vụn chỉ để thoả mãn nguyện ước của anh. Có thể nhiều ý kiến sẽ xoay quanh lựa chọn của 2 kẻ đáng thương này nhưng không ai trách được vì tình yêu, sự hi sinh của họ quá vĩ đại, hai kẻ khờ đáng trách nhưng lại đáng thương vô cùng: “Hoá ra tình yêu của họ là thấy nhau được hạnh phúc”.

K và Cream thế là cũng ở bên nhau….

Họ có hạnh phúc không?

Nhưng, họ hết đau thương rồi…

Cuộc đời chúng ta là vậy, khi gặp được người mình yêu thì lại chẳng dám nói, chẳng can đảm, chẳng mạnh mẽ. Khi tuột mất rồi để lại vô vàn những tổn thương, những sự mất mát xé lòng, chúng ta buộc phải đánh đổi cả quãng đời còn lại với người phù hợp hay hạnh phúc với người mình yêu. Nhưng, lựa chọn nào cũng có cái giá của nó. Chúng ta có can đảm đối mặt hay không mà thôi.

Nếu chúng ta lý giải được tình yêu thì chẳng ai đau vì nó nữa rồi…

 

Bài viết liên quan trên HayTv