The Invisible Guest: Thú Vị Nhưng Hơi Nhạt Nhòa của Phạm Thị Phương Anh

13:43' 06/10
Bộ phim kể về câu chuyện của một doanh nhân trẻ thành đạt nỗ lực chứng minh sự trong sạch của mình trong một vụ án giết người đã củng cố vững chắc thêm vị trí của đạo diễn Oriol Paulo trong việc tạo ra các thể loại phim li kì đương đại hết sức khéo léo, không ngoan và thu hút.

Một vụ tai nạn ô tô trên con đường ngoằn ngoèo, vắng vẻ đã châm ngòi cho hàng loạt các tình tiết, sự kiện rối rắm và mang tính chất bước ngoặt trong bộ phim li kì The Invisible Guest đầy thỏa mãn của đạo diễn Oriol Paulo. Ông đạo diễn phim này sau khi thực hiện phim The Body cũng được đánh giá cao. Paulo chắc chắn có sự hứng thú của riêng bản thân trong những chủ đề như sự thật và công lý bị bóp méo hay cách mà những người giàu và quyền lực phản ứng khi cuộc sống của họ trở nên mất kiểm soát nhưng đạo diễn này còn thực sự hứng thú hơn với việc khiến khán giả đắm mình và nín thở với bộ phim. Ông đã làm rất tốt việc này, đó là sự thật. Nhưng trong bộ phim có thể nói là lằng nhằng nhất này, chiều sâu tâm lý lại tưởng chừng như vô hình giống như tiêu đề của phim vậy.

Bộ phim được thực hiện gói gọn, mang phong cách riêng, thiết kế với hướng đánh vào thị hiếu của khán giả toàn cầu đồng thời cũng có thể dễ dàng coi là một phiên bản làm lại – điều này chứng minh rằng đạo diễn Paulo thực sự có một khả năng đáng nể trong việc tạo ra những phim thể loại li kì, hồi hộp và có thể tiếp nối con đường của hai đạo diễn tài năng Alejandro Amenabar và Juan Antonio Bayona tấn công thành công vào thị trường Mĩ.

Sau một lá thư tống tiền khá rõ ràng – có rất nhiều thứ về The Invisible Guest có thể nói là “khá rõ ràng” hoặc chỉ là “dường như” – doanh nhân thành công Adrian Doria (do Mario Casas đóng, một người đáng lẽ ra có thể sống một cuộc sống thành công chỉ với vẻ ngoài điển trai nhưng đã chọn theo đuổi nghiệp diễn viên với các vai diễn đa dạng) được tìm thấy trong một phòng khách sạn bên cạnh với xác chết của bạn gái, nhiếp ảnh gia Laura Vidal (do Barbara Lennie đóng sau vai diễn khá thành công trong bộ phim Maria của đạo diễn Nelly Regueras). Bộ phim đương đại này được lấy cảm hứng từ những tác phẩm trinh thám kinh điển như Án Mạng ở Rue Morgue, các tiểu thuyết của nhà văn trinh thám Agatha Christie và kiệt tác The Hollow Man của nhà văn John Dickson Carr.

Để chứng minh cho sự vô tội của mình, Doria thuê chuyên gia về sắp xếp nhân chứng nổi tiếng Virgina Goodman với mái tóc bạc (Ana Wagener thủ vai, một nữ diễn viên thực lực mà cuối cùng cũng đã có cơ hội tỏa sáng) và cuộc gặp mặt đối mặt giữa hai nhân vật để nói về sự thật của vụ án mạng là một trong những cảnh đáng nhớ nhất của phim. Bởi về một nhân chứng đe dọa sẽ xuất hiện với những bằng chứng không có lợi ở phiên tòa xét xử chỉ còn vài phút nữa sẽ bắt đầu, họ chỉ còn có ba tiếng (và tiếng đồng hồ tích tắc cứ theo vang lên) để nghĩ ra cách để đối phó và xử lý – nội dung thực sự khớp với tiêu đề tiếng Tây Ban Nha “Contratiempo” của phim có ý nghĩa là ‘chạy đua với thời gian”. Và điều thú vị ở chỗ, nhân vật Goodman thực ra không hề tin một câu chữ nào trong câu chuyện bị tống tiền của Doria.

Một phiên bản thay thế về vụ giết người được Doria mường tượng dần hiện ra. Vụ tai nạn ở đường quốc lộ đã gây nên cái chết của một tài xế trẻ và Laura trở nên hoảng loạn: Cặo đôi đồng ý rằng Adrian sẽ thủ tiêu cái xác trong khi Laura sẽ đợi người đến giúp – người đó ở đây là một người đàn ông trung niên địa phương tên Tomas Garrido (do Jose Coronado thủ vai, người đã đóng vai chính trong phim The Body) đã giúp kéo xe của cô về nhà của ông. Tại đó, Laura nhận ra rằng mọi việc sẽ hoàn toàn thay đổi và bộ phim chuyển sang những phân cảnh hồi tưởng xảy ra song song và tạo độ phức tạp với cách nhận định phim.

Phim quay trở lại với dòng thực tại ở căn phòng khách sạn nơi mà Goodman với chuyên môn chính là nghi ngờ tất cả đang kiểm tra Adrian để đảm bảo rằng câu chuyện của anh nhất quán. Mỗi lần câu chuyện không đáp ứng được điều kiện đó, bà lại thăm dò anh và nhắc lại những chi tiết quan trọng mà cũng khiến khán giả phải tập trung theo dõi tỉ mỉ. Rất nhiều các viễn cảnh khả thi được trình bày rất điệu nghệ - một số là thật, một số là nói dối, một số là tưởng tượng.

Nếu như cả hai bộ phim The Body và The Invisible Guest của đạo diễn Paulo có thể bị chỉ trích thì đó là bởi vì cả hai khá là dễ đoán về mặt cấu trúc và cố gắng hơi quá để làm khán giả hào hứng: Ít đi một vài nút thắt (twist) sẽ không làm hại mà còn khiến cái kết phim thú vị hơn. Cho dù tình tiết tổng thế của phim khá ấn tượng nhưng bộ phim chỉ xoay quanh đúng bốn nhân vật và phim đã tự làm giảm tính tin cậy của nó trong nửa tiếng cuối phim – bao gồm những cảnh mở nút thắt quá nhanh và cảnh hồi tưởng rời rạc.

Sẽ có điểm cộng tích cực hơn nếu như chúng ta có cơ hội để quan tâm đến các nhân vật bởi sự chú ý đều được dồn vào các sự kiện trong phim. Nhưng sự thật là chúng ta không quan tâm cho dù màn trình diễn của các diễn viên đến từ Tây Ban Nha thực sự rất đáng hoan nghênh. Lennie, Wagener và Coronado đếu đã áp đảo Casas trong những phân cảnh họ đóng với nhau.

Khán giả nào nếu chú ý theo dõi những lời khuyên của nhân vật Goodman về các tình tiết chắc chắn sẽ tự đoán ra đoạn kết của phim chỉ sau 30 phút đầu của phim và vì thế cảnh cuối phim lại không thể tạo được ấn tượng. Có thể nói cái kết của The Invisible Guest dễ đoán trước nhưng quá trình đến với cái kết có thể nói là khá thú vị và hào hứng. Các khía cạnh kĩ thuật của phim được xử lý tốt với điểm nhấn là nhạc phim của Fernando Velazquez và cách chuyển cảnh quay linh hoạt giữa vùng đô thị hào nhoáng và vùng nông thôn lạnh giá của Xavi Gimenez.

(Theo Jonathan Holland)
TRẢ LỜI ĐÁNH GIÁ PHIM Xem tất cả bình luận
Loading...
BẠN ĐÁNH GIÁ THẾ NÀO VỀ BÀI VIẾT NÀY?